Website đang hoạt động thử nghiệm
Biểu tượng phong trào CTĐ và TLLĐ

Vào năm 1869, Henry Dunant, một thương nhân Thụy Sỹ, đi qua I-ta-li-a và chứng kiến kết cục bi thảm của trận chiến Solferino.

 

Biểu tượng phong trào Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế

Khi quay trở về Giơ-ne-vơ, ông đã ghi lại những gì mình đã chứng kiến thành cuốn sách “Ký ức về Solferino”, trong đó ông đã đưa ra hai đề nghị nhằm tăng cường trợ giúp đối với các nạn nhân chiến tranh:

- Thiết lập tại mỗi quốc gia ngay từ thời bình các nhóm tình nguyện sẵn sàng chăm sóc số thương vong trong chiến tranh

- Thuyết phục các quốc gia chấp nhận ý tưởng về bảo vệ những người làm công tác cứu trợ và những người bị thương trên chiến trường

Đề nghị đầu tiên đã đưa đến việc thành lập các Hội Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm đỏ quốc gia mà hiện nay đã có 189 Hội được Phong trào Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế (Phong trào) công nhận. Đề nghị thứ hai đã mở đường cho việc soạn thảo bốn Công ước Giơ-ne-vơ năm 1949 mà giờ đây được tất cả các quốc gia trên thế giới chấp nhận.

Việc sử dụng một dấu hiệu phân biệt đơn nhất có hiệu lực pháp lý để bảo vệ lực lượng y tế quân đội, những người cứu trợ tình nguyện và các nạn nhân xung đột vũ trang là một trong những mục tiêu chính của ủy ban gồm năm thành viên họp ngày 17 tháng 02 năm 1863 nhằm nghiên cứu các đề nghị của Dunant. Sau đó, ủy ban này trở thành Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế (ICRC). Dấu hiệu – sau này được gọi là biểu tượng – phải đơn giản, dễ nhận biết từ xa, được mọi người biết đến và giống nhau đối với cả bạn và thù.

Một hội nghị ngoại giao được triệu tập ở Giơ-ne-vơ vào tháng 8 năm 1864 đã thông qua việc sử dụng một dấu thập chữ đỏ trên nền màu trắng, đảo ngược màu sắc của lá cờ Thụy Sỹ. Tuy nhiên trong cuộc chiến giữa Nga và Thỗ Nhĩ Kỳ những năm 1876-1878, đế chế Ốt-tô-man tuyên bố rằng họ sẽ sử dụng hình trăng lưỡi liềm đỏ thay cho chữ thập đỏ làm biểu tượng dù họ đồng ý vẫn tôn trọng chữ thập đỏ do phía bên kia sử dụng. Ba Tư cũng chọn lựa một dấu hiệu khác: sư tử và mặt trời đỏ. Cả hai biểu tượng đều được hội nghị ngoại giao năm 1929 công nhận. Năm 1980, Cộng hòa Hồi giáo Iran quyết định sử dụng trăng lưỡi liềm đỏ thay cho sư tử và mặt trời đỏ.

Các biểu tượng chữ thập đỏ và trăng lưỡi liềm đỏ được tôn trọng đầy đủ theo pháp luật quốc tế. Tuy nhiên, đôi lúc những biểu tượng này được coi là mang những ý nghĩa văn hóa, tôn giáo hay chính trị, và điều này làm tổn hại đến sự bảo vệ mà những biểu tượng này dành cho các nạn nhân của những cuộc xung đột vũ trang, nhân viên y tế của các lực lượng vũ trang cũng như những nhân viên cứu trợ nhân đạo.

Hơn nữa, cho đến gần đây, các hội quốc gia không muốn sử dụng chữ thập đỏ hay trăng lưỡi liềm đỏ thì không thể dược công nhận là thành viên đầy đủ của Phong trào. Điều này khiến Phong trào không thể đạt được tính phổ cập toàn cầu  - một trong những Nguyên tắc Cơ bản của Phong trào – và khiến nảy sinh nguy cơ tiếp tục có thêm những biểu tượng khác nhau được sử dụng.

Để vượt qua những khó khăn này, Phong trào đã có ý tưởng đề xuất thêm một biểu tượng mới mà tất cả các Chính phủ và các Hội quốc gia có thể chấp nhận được. Các thành viên trong phong trào ủng hộ mạnh mẽ ý tưởng này và tại Hội nghị ngoại giao tổ chức tháng 12 năm 2005 đã chính thức công nhận Pha lê đỏ là một biêu tượng Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm đỏ.

827